
Em và tôi đều đã gẫy gánh gia đình, con cái của cả hai đang du học và định cư ở nơi xa.
Em tên Hồng, là một phụ nữ xinh xắn, có mái tóc suôn dài, khuôn mặt nhân hậu và đôi mắt to đẹp. Dáng người nhỏ gọn, năng động làm kế toán một công ty xây dựng, chồng làm việc ở Quỹ Quốc tế Bảo tồn Di sản thiên nhiên của Thụy điển. Trong chuyến đi công tác năm 2015, anh đã mất do một tai nạn giao thông ở Đồng Nai.
Em hiện sống ở một Căn nhà xinh xắn và tiện nghi trong một con hẻm lớn ở Quận 12 cùng với bà cô ruột, lớn tuổi không chồng.
Hai đứa con của em, một Gái một Trai đang học Đại học ở Tôkyo - Nhật Bản. Các cháu rất ngoan và học giỏi luôn kiếm được học bổng trong quá trình học.
Tôi, kỹ sư cơ khí sống một mình trong một biệt thự khá rộng rãi và mát mẻ do hai vợ chồng tạo dựng ở ngay Quận Tân Bình.
Từ ngày Vợ qua đời vì bạo bệnh cách đây 5 năm, đứa con gái đầu của tôi cùng chồng công tác ở Singapore, con trai đi du học ở Đức rồi lấy vợ định cư luôn ở bên đó, căn biệt thự tôi sống trở nên trống trải và lạnh lẽo.
Tưởng an bài với số phận, ai ngờ một sự tình cờ em và tôi gặp nhau trong một sự kiện của công ty, nơi em công tác.
Quen biết và yêu nhau lúc nào không biết.
Một cảm giác yêu ở tuổi không còn trẻ rất lạ. Không có cảm giác nhớ thương, gần gũi mà chỉ thấy thích quan tâm đến nhau, thích những buổi cả phê truyện trò như hai người bạn tri kỷ, rủ nhau ăn sáng những món ăn Thuần Việt mà cà kê dê ngỗng suốt buổi...
Bữa em tới, bữa tôi sang, hai đứa đi lại khá thân thiết nhưng chưa bao giờ chúng tôi ở bên nhau trọn đêm.
Duy nhất, một lần sinh nhật em, hai đứa uống với nhau ly rượu vang đỏ, khi tiễn tôi ra cổng, em ôm chặt lấy tôi rồi gọi khẽ tên tôi. Tôi chưa phản ứng gì thì em đã đẩy nhẹ tôi ra...
Cứ thế thấm thoắt quan hệ hai đứa đã ba năm trời.
Trong những lần trò chuyện, tôi và em đều tránh nói tới những đứa con của mình. Có lẽ đấy là những điều rất nhạy cảm, mà cả hai đứa đều lo sẽ làm cho con cái bị tổn thương, phản ứng tiêu cực khi bố, mẹ mình có người yêu mới.
Hình như tôi và em chưa dám nghĩ đến chuyện xa hơn.
Mùa dịch Covid ập tới. Thành phố phải thực hiện giãn cách, nếu không có việc thật sự cần thiết, không được ai ra khỏi nhà…
Tôi và Hồng đều phải nghỉ việc và xa nhau từ đấy.
Lúc đầu khi TP chưa lập chốt kiểm tra gắt gao giữa các quận, các cửa hàng ăn còn cho bán hàng đem về, tôi thường mua Phở, bánh bao hay Chuối chiên, Bún thịt nướng... rồi phóng xe đưa xuống cho em.
Hai đứa tranh thủ bên nhau, thật vui và ấm áp.
Đợt dịch lần thứ 4 bùng phát dữ đội, số người nhiễm bệnh và số ca tử vong tăng vọt mỗi ngày. Thành phố xiết chặt giãn cách, tối cấm ra khỏi nhà, từ Quận này sang Quận khác thật khó khăn.
Lần này thì tôi và em xa nhau thật.
Cũng như mọi người, tôi với em chỉ còn cách liên lạc qua Zailo và Facebook.
Mấy bữa đầu, tôi đều đặn gửi qua Zalo hình ảnh những món ăn em thích.
Rồi một sáng, em gọi điện cho tôi với giọng rất bực:
- Anh viết hộ em một bài đăng lên mạng, tố cáo ông Tổ trưởng khu phố chỗ em, ăn chặn hàng cứu trợ của Phường.
Trong hẻm có mấy hộ nghèo, đói ăn thương tâm lắm mà tay tổ trưởng cứ lơ đi. Mấy suất cứu trợ toàn cho chỗ thân quen. Mà họ có đói nghèo gì đâu, giầu bậc cụ.
Em báo Tổ trưởng, tay ấy mắng em là Vượt Quyền, vô nguyên tắc..., rồi buông một câu: cô có thì cô cứ việc cho...
Tôi khuyên em bình tĩnh, thuyết phục dần Tổ trưởng. Nếu cần lên Phường báo cáo hay gọi điện theo đường dây nóng của Thành phố. Thành phố sẽ không bỏ ai bị đói trong đại dịch này đâu.
Em lặng im và tắt máy.
Gọi điện thoại mấy lần Hồng không nghe. Chắc đang giận tôi.
Tôi mở Facebook bỗng thấy những hình ảnh của em đang vui mừng nhận những Thùng Rau Củ Quả, vỉ Trứng gà, trứng vịt và cả Thịt Gà, Thịt Heo... mà bạn bè, người thân gửi tới từ Hà nội, Đà Lạt, Cần thơ, với lời tựa thật đi dòm của em:
“Bầu ơi thương lấy Bí cùng,
Bí đã nhận quà, Bí rất cảm ơn...”
Tôi nhắn tin hỏi thăm và chúc mừng em có những người bạn thật trân quý.
Em vẫn im lặng
Bẵng đi vài hôm, tôi và em không liên lạc gì với nhau.Tôi bồn chồn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Tôi mở lại trang Facebook của em thấy hình ảnh thật ấn tượng. Em đang đứng bên Thùng cháo gà 0 đồng phân phát cho bà con nghèo trong xóm.
Một tấm hình khác, em đang phát từng phần quà có rau xanh, trứng và gạo... Từng người một, đứng giãn cách nhận quà ngay cổng nhà em.
Thì ra mấy hôm nay em và bà cô ruột đang cùng tổ Phụ nữ làm công tác từ thiện trong con hẻm nhỏ của mình.
Có chuông điện thoại của em gọi. Giọng em rất vui và hồ hởi. Em xin lỗi vì bận làm công tác thiện nguyện nên không trò chuyện với tôi được.
Em khoe mấy ngày nay có nhiều người gửi quà và cả Đô-la, rất thương em phải sống cô đơn trong vùng dịch.
Điều lạ có cả những người không thân thiết lắm, có người còn giấu cả tên.
Phải công nhận trong công ty, em là người sống quảng giao, hoà đồng, chân tình nên rất nhiều người yêu mến và cảm tình.
Chơi với nhau không bao giờ để bạn bè thiệt thòi, chẳng lợi dụng ai để trục lợi.
Một tính cách rất đáng yêu như một thỏi nam châm đầy sức hút.
Trong máy, giọng em trầm xuống như tâm sự:
- Anh ạ, đời nhiều người tốt thật. Qua mấy ngày này em mới vỡ ra nhiều điều. Xa nhau nhưng đâu nhất thiết tình cảm xa nhau, gần nhau là lợi thế nhưng không phải là tất cả.
Hiểu nhau, chia sẻ với nhau, mới là điều quyết định một mối quan hệ, phải không anh. Em đang nợ sự chân tình và giúp đỡ vô tư của mọi người.
Tôi vừa bất ngờ những điều em vừa nói, vừa nhận ra lờ mờ điều gì khác lạ, thì em nói tiếp:
- Anh là người đàn ông tốt, rất tốt đằng khác. Với em , anh nghiêm khắc như người cha, anh thương yêu chiều chuộng em như một người anh lớn, lo chu đáo như một người thủ trưởng bao dung... em thấy mình tự tin và may mắn được anh che chở. Có lẽ không bao giờ em tìm được người đàn ông khác tốt như anh đâu.
Các con em cũng rất yêu mến anh, và mong em nếu lấy chồng thì phải là một người như anh.
Chúng mình không rành buộc gì, là những người tự do và tự lập.
Đến với nhau có tội gì đâu, nhưng...
Em ngập ngừng như đắn đo, rồi nói rất khẽ:
- Em chưa sẵn sàng anh ạ...
Tôi cắt lời:
- Em nói sao, em chưa sẵn sàng à. Chúng mình đã có kế hoạch gì đâu, quan hệ đang tốt mà.
Em đợi tôi nói hết câu, xin phép tôi rồi em nói tiếp:
- Anh yêu em, em biết chứ. Anh rất tôn trọng em, chưa bao giờ anh đi quá giới hạn, dù chúng mình chẳng trẻ trung gì nữa và từng có gia đình...
Nhưng em cảm giác đấy không phải tình yêu thật. Em khao khát được yêu thật sự, thèm một câu nói Anh yêu em trước khi em ngủ, thèm một tình yêu được dâng hiến.
Em không muốn là búp bê trong tủ kính để trưng bầy.
Anh thì quá vô tư, vô tư đến vô cảm và hình như chưa bao giờ để ý đến cảm xúc của em...
Em như nén cơn xúc động, nói gấp gáp:
- Anh hơn tuổi em gần một giáp, đã là một người lính, làm Giám đốc nhiều năm và từng trải cuộc đời, sống rất chỉn chu và hình như đang rất cần một khoảng tĩnh lặng.
Còn em, em sống một mình quen rồi, thực sự không muốn làm anh phiền lòng và ân hận vì lấy một người làm vợ còn thích bay nhẩy như em.
Yêu nhau và Lấy nhau là hai phạm trù rất khác anh ạ. Ở hoàn cảnh và lứa tuổi này, hôn nhân đâu còn là đích đến duy nhất nữa...
Em đã suy nghĩ kỹ và gọi điện cho anh.
Anh chiều em và đồng ý chúng mình chia tay nhé....
Tôi lặng thinh, không trả lời.
Tôi vùi đầu suy nghĩ, mới mấy ngày mà sao Hồng đã thay đổi nhanh thế.
Tại tôi không nhận viết bài giúp em hay Người tình cũ xa xưa nào đó xuất hiện.
Mà điều em nói lướt qua, nhưng tôi hiểu cũng có lý.
Tuổi tác và tính cách hai đứa khá khác nhau, tôi đã sống quá nửa đời người, dặn mình phải sống kín đáo và thu mình lại, tham sân si làm gì nữa...
Em thì trẻ trung, nhân hậu, đầy sức sống với trái tim còn khát khao của một người phụ nữ hiện đại.
Đêm đã về khuya, tôi không sao ngủ được. Thành phố tiếp tục giãn cách thêm 14 ngày nữa. Tôi ngập ngừng rồi bấm máy của em, một hồi chuông đổ dài, tiếng em thân quen:
- Anh chưa ngủ hả, nhớ em gái phải không.
Mai em cùng đoàn đi cứu trợ cho bà con nghèo ở chợ Cây sộp. Em lo quá, không biết mai chuẩn bị hàng kịp không, nếu không giãn cách, có anh giúp một tay thì hay biết mấy...
Ngủ đi anh. Anh mà làm sao, em lo lắm. Anh ngủ ngon nhé, em nhớ anh nhiề.
- Ừ , chúc em ngủ ngon, anh quen tay bấm máy thôi.
Chuyện tình chưa kết thúc. Không biết câu chuyện sẽ đi về đâu, nhưng có điều Tôi rất yêu em và không muốn chia tay. Em biết điều đó mà.
Có ai đó đã nói, không yêu nhau thì mình thành tri kỷ.
Một sự vớt vát để mối tình có hậu chăng?
Tôi hy vọng hết đợt giãn cách này, gặp em tôi sẽ nói cho em hiểu, tôi cũng như em, yêu chính là cuộc sống này.
Tình yêu đích thực bao giờ chẳng có những sự thử thách và chờ đợi.
Một tiếng chuông điện thoại, đầu bên kia có tiếng nói gấp gáp, nghẹn ngào của bà cô ruột Hồng:
- Cháu ơi, Hồng mắc COVID phải đi tập trung ở bệnh viện dã chiến số 2 ba ngày rồi, sáng nay mới được tin Hồng đã mất khuya hôm qua.
Gia đình chuẩn bị nhận Tro cốt do mấy chú bộ đội chuyển đến nhà vài ngày nữa...
Tôi sửng sờ trước tin quá đột ngột này. Sao cái chết đến với Hồng nhanh thế, không một lời nào nói nhắn gửi lại cho người thân, con cái...
Em ra đi mà bao công việc còn dở dang, hai đứa con em còn chưa ra trườn, bơ vơ đất khách quê người ..., em bỏ lại tôi với cuộc tình chưa tới đích.
Mối tình của tôi với Hồng không lẽ chấm dứt trong tức tưởi vậy sao. Chẳng còn cuộc gặp nào nữa, khuôn mặt đẹp, dịu hiền của em cứ thấp thoáng ẩn hiện trong tâm trí tôi.
Tôi yêu em và biết chắc em cũng vẫn yêu tôi.
Nhưng bây giờ, tôi phải chấp nhận sự thật đau đớn này. Tôi và em phải xa nhau mãi mãi.
Nhớ em, tôi đã khóc, những giọt nước mắt đàn ông chảy trong những ngày đau thương của cơn đại dịch COVID quái ác này...
Trên VTV đang chiếu phim Ngày Mai Bình Yên, nhưng để đến ngày Bình Yên ấy sẽ còn bao nhiêu người như Hồng sẽ phải ra đi, một cái giá phải trả cho sự sống của con người.
SG 9/ 9/2021
Theo Chuyện làng quê
https://vanhoavaphattrien.vn/moi-tinh-chua-den-dich-a6647.html
0913376786
vietnam.highway@dailo.vn 
